vina cafe

  •  những nông trại Vinacafé, nơi chúng tôi gọi là nhà, tất cả những cậu bé cà phê đều được trải qua một hành trình đặc biệt 9 tháng 10 ngày thong thả, được nuôi dưỡng từ khi ra hoa đến khi trái chín. Tôi sinh ra từ đất, bám rễ sâu mà lớn lên, ươm mầm cho cả quá trình phát triển. Hành trình của tôi là một câu chuyện dài của sương gió, nắng hạn, mưa giông và công trồng của những con người gắn bó với cà phê. 

     

  • Dấu phẩy topDấu phẩy button

    Và nói thật, nếu đất là mẹ với công sinh thành thì những người nông dân trồng cà phê – những nghệ nhân của Vinacafé – là người cha đáng kính, những người đã không quảng ngại sương gió để nuôi dưỡng chúng tôi lớn khôn.

 

Đất là mẹ! Hạt cà phê như tôi có thể trồng ở nhiều loại đất khác nhau nhưng trong đó đất đỏ bazan là nơi lý tưởng nhất tôi có thể trở nên khỏe mạnh và “ngon lành” nhất. Không phải tự nhiên mà Việt Nam nổi tiếng với cà phê, với vị trí cận xích đạo, có nhiều đất đỏ bazan, Việt Nam có rất nhiều vùng đất phù hợp để cà phê chúng tôi ra quả ngon và năng suất cao. Đất trồng tại đây là đất tốt, tầng đất dày, tơi xốp, dễ thoát nước, giàu dinh dưỡng.

Nhưng điểm khó nhất là đất mẹ phải cung cấp đầy đủ dưỡng chất cho hạt cà phê phát triển trong suốt quá trình 9 tháng 10 ngày. Và nói thật, nếu đất là mẹ với công sinh thành thì những người nông dân trồng cà phê – những nghệ nhân của Vinacafé – là người cha đáng kính, những người đã không quảng ngại sương gió để nuôi dưỡng chúng tôi lớn khôn.

Sau quá trình “thai nghén” thật dài trong 9 tháng 10 ngày, dần dần những trái xanh chuyển sang màu đỏ. An hem chúng tôi, ai ai cũng lớn lên trong sự bao bọc kỹ lưỡng của một lớp vỏ đỏ mọng, bọn trẻ chúng tôi hay gọi đó là bọc trứng của mẹ. Trong cùng một bọc, thường chúng tôi sẽ có một người an hem song sinh lớn lên cùng. Tuy nhiên, đôi lúc mọi người sẽ bắt gặp sau lớp vỏ căng mọng kia chỉ có một hạt duy nhất, đấy cũng vẫn là những anh em của chúng tôi đấy, nhưng vì họ đặc biệt như thế, nên những người cha của chúng tôi đã đặt cho họ một biệt danh cũng thật đặc biệt: hạt culi.

Muốn có cà phê chất lượng cao, cha chúng tôi phải thu hoạch bằng tay để có những trái chín đồng đều nhau cho một mẻ hái, vì đó sẽ quyết định chất lượng của chúng tôi sau này. Sau khi rời đất Mẹ, chúng tôi sẽ cùng nhau bước lên một hành trình rất mới, hành trình rang xay để lột xác. Đó là lúc mà 5 vị của hạt cà phê nguyên bản được đánh thức sau 9 tháng 10 ngày nuôi dưỡng.

vinacafe
  • Chị bạn tôi nói rằng, Kon Tum nhỏ đến nỗi dường như người ta quen nhau hết, nhất là những người lớn tuổi, xe Sài Gòn đi Kon Tum mà nói về nhà ông nào bà nào trên đó, thì đều biết hết cả.

    Cho nên, cái lần tôi phượt với lũ bạn thân đến đây, ngồi ở quán cà phê đầu ngã ba, là một lần tôi được ngạc nhiên vì người bán lẫn khách, và những người qua đường, đều chào hỏi nhau rôm rả. Tôi thấy người chăn bò lùa những con vật – tài sản của họ về chuồng trại, miệng nhoẻn cười tươi rói. Chắc ông ấy cũng muốn dừng đàn bò lại đâu đó, để tạt ngang ngồi xuống làm ly cà phê, khi ngày chưa đi khỏi

     

  • Dấu phẩy topDấu phẩy button

    Kon Tum, dù chưa phải là vùng đất nổi tiếng về cà phê của Tây nguyên, nhưng những câu chuyện chẳng bao giờ kết thúc, dẫu ly cà phê có tắt nắng đi rồi…

 

Chị bạn tôi nói: ly cà phê ở Kon Tum, uống hoài không hết chuyện là vậy, em à! Ở nơi đây, người ta có thể uống cà phê lúc nào cũng được. Nó là chốn hẹn, để giải quyết rất nhiều việc. Có cô bạn của chị, ăn cơm chưa xong đã lo hối hả với mấy đứa con: “Ăn nhanh rồi đi ngủ đi, để mẹ còn đi cà phê bàn công chuyện!” Hoặc: “Mày có chuyện buồn hả, ra cà phê gặp tâm sự đi!”

Có một buổi chiều, tôi ngồi nơi quán cà phê, từ lúc mặt trời còn chiếu xiên le lói, cho đến khi tắt nắng hẳn, ly cà phê vẫn còn đó, bịn rịn mồ hôi trên thành ly, như bụi cây gần đó, đang bịn rịn vì sương xuống, nhưng những câu chuyện thì không khi nào có hồi kết. Những câu chuyện được nối dài, có thể một phần vì ly cà phê nơi đây rất đậm đà và có hương vị quyến rũ một cách hoang sơ, hòa quyện hợp lý của vị đắng đậm và ngọt thanh làm bất kỳ ai nhỡ nhấp phải ngụm đầu cũng phải chậm lại giây lát để cảm nhận cho kỹ, cho thấm trước khi đến ngụm thứ hai, thứ ba…

Chao ôi, ở cái phố núi nhỏ nhỏ kia, người ta lại gần nhau hơn, cũng vì một ly cà phê đầu ngày, hoặc cuối ngày như thế đó. Kon Tum, dù chưa phải là vùng đất nổi tiếng về cà phê của Tây nguyên, nhưng những câu chuyện chẳng bao giờ kết thúc, dẫu ly cà phê có tắt nắng đi rồi…